19/12/2009
Đau
Có quá nhiều cảm giác trộn lẫn với nhau trong tâm trạng của người hâm mộ lúc này: thất vọng, chán nản, buồn bã… nhưng nếu chỉ dùng một từ để diễn tả đúng nhất cái thứ cảm xúc hỗn hợp của những ủng hộ viên bên đội thua cuộc chỉ có thể là: đau, rất đau.

Tiếng còi phút thứ 90 + 6 của vị trọng tài người Ấn Độ đã kết thúc trận đấu và kết thúc luôn mọi hy vọng của người hâm mộ Việt Nam. Từng dòng người lũ lượt ra về trong im lặng, không cười, không nói, chỉ còn lại những gương mặt nặng trĩu, khác hẳn với khung cảnh tưng bừng của những ngày trước đó.


Có quá nhiều cảm giác trộn lẫn với nhau trong tâm trạng của người hâm mộ lúc này: thất vọng, chán nản, buồn bã… nhưng nếu chỉ dùng một từ để diễn tả đúng nhất cái thứ cảm xúc hỗn hợp của những những ủng hộ viên bên đội thua cuộc chỉ có thể là: đau, rất đau.


Không đau sao được, khi đây đã là trận chung kết thứ 5 tại SEA Games mà tất cả những gì chúng ta giành được vẫn chỉ là huy chương bạc, không đau sao được khi kẻ ngáng đường truyền kiếp của chúng ta là Thái Lan đã bị lọai mà kết quả cuối cùng vẫn không thay đổi, không đau sao được khi đối thủ lần này chỉ là một Malaysia đã thua chúng ta tại vòng bảng, không đau sao được khi 50 năm qua kể từ SEA Games 1959, chiếc huy chương vàng vẫn lẳng lặng rời xa như một định mệnh, mà nói như nhiều người hâm mộ sau trận đấu là: “không vô địch lúc này thì chẳng biết tới bao giờ?”


Đúng vậy, hy vọng lần này quá lớn, cơ hội lúc này quá thuận lợi, không giành được chiến thắng trong trận chung kết vừa qua, mãi mãi sau này các cầu thủ chỉ còn có thể tự trách mình. Họ đã không biết tận dụng cơ hội trên cho bản thân, cho người hâm mộ, tất cả sau cùng chỉ là một nỗi thất vọng cực lớn, vì trước đó, như mọi người, chúng ta đã hy vọng quá nhiều.


Bản thân người viết sau trận đấu chỉ còn biết ngồi sụp dưới lòng đường, vì một lẽ: không tin được rằng đội nhà đã thua cuộc, không tin được rằng trận đấu đã kết thúc, cái cảm giác lê bước đi này khác quá so với những đêm xuống đường cùng chiến thắng của U23 Việt Nam trước đó. Màu của thời gian là màu xám chứ không còn màu đỏ, âm thanh duy nhất là tiếng thở dài chứ không còn là kiếng kèn, tiếng trống. Bất chợt nhận ra rằng mình đã mất giọng vì đã hô hào suốt trận đấu: “Việt Nam vô địch, Việt Nam vô địch…”


Chức vô địch một lần nữa lại rời xa, đã 2 ngày sau trận đấu tôi mới có thể thừa nhận điều đó. 2 ngày không còn đón chờ những thông tin của đội tuyển U23 Việt Nam, không còn đón đọc những trang viết trên báo, thế mà sao vẫn đau như thể chẳng nguôi ngoai. Cho đến bao giờ? Việt Nam ơi…

Tham gia dự đoán Tham gia dự đoán

5 CẦU THỦ ĐỨNG ĐẦU

1
1133
2
1065
3
936
4
920
5
897
 
 
FOLLOW US